• Kiều nữ sao Hoa Ngữ nổi tiếng nhờ đóng phim cấp 3
    Hai mỹ nhân Hoa ngữ Triệu Minh và Can Lộ Lộ vừa có những bức ảnh rất gợi cảm với bộ ngực đầy đặn..
Home » , , » VỢ ƠI LÀ VỢ! ( Chương 2)

VỢ ƠI LÀ VỢ! ( Chương 2)

Chương 2: Dâu thảo vợ hiền - không phải tôi!


Ngậm bò hòn làm ngọt, Khả Vy mặt dày quay lại nhà họ Cao.

- Xin lỗi anh Cao Lạc Thiên ! Triệu Khả Vy tôi đã cư xử thật không phải phép ! Mong anh lượng thứ, từ giờ tôi sẽ ngoan ngoãn nghe lời anh ạ ! - Cúi đầu thành khẩn, cũng trong buổi tối hôm ấy, sau khi nhà họ Trịnh về, tại phòng sách, căn phòng gồm bốn người, Lạc Thiên, cô, lão quản gia và Cao phu nhân.

Ném quyển sách ra chỗ khác, Lạc Thiên nghe xong rồi lên phòng.

- Khả Vy, cô làm gì mà con trai tôi lại xử sự như thế ? Cô nên nhớ mình thân hèn, bước vào cánh cửa nhà họ Cao này với thân phận tạm bợ, cố mà sống sao cho kỉ cương. Rốt cuộc lí do nào lại khiến Lạc Thiên đuổi cô đi ?

- Cháu xin lỗi ạ, lần sau cháu sẽ không tái phạm nữa đâu ! Từ giờ cháu sẽ cố gắng là một nàng dâu thảo ngoan hiền ! - Khả Vy sợ nhất là vị phu nhân này và ông quản gia. Cô tỏ ra thật tội nghiệp.

- Thôi được rồi, ta cũng không dò xét chuyện này nữa, dù sao Lạc Thiên cũng không muốn nhắc lại. Cô nhớ đấy, đừng để có lần thứ hai, mà nếu tái diễn thì lúc bước ra khỏi nhà họ Cao này đừng hòng nghĩ đến việc cầm được thứ gì !
Khả Vy trở về căn phòng của mình, ngay lập tức gọi cho Triệu Đông Kỳ :

- Anh à, em làm đúng theo lời anh nói rồi đấy ! Họ đã cho em trở về ! Thật may mắn!

- Anh đã bảo cô rồi, nếu muốn đùa nghịch thì một vừa phai phải thôi, làm gì đến nỗi hắn phải cáu tiết lên thế. Nói cho cô biết, thằng cha Lạc Thiên này lòng tự tôn cao lắm, đừng có chọc xoáy làm gì. May mà lần này có anh thu xếp cho không cô cũng cuốn gói trắng tay !

- Thế bây giờ em phải làm gì ? - Khả Vy ôm gối, ngoài nhà họ Cao ra cô không còn một chỗ nào để đi cả.

- Còn sao nữa ! Từ giờ biết điều mà gọi dạ bảo vâng, yên vị đi. Đừng có châm ngòi nổ. Đôi khi đàn ông người ta thích những cô gái tính tình thay đổi, khi thì bỗ bã, khi thì nhu mì. Cô cứ thế mà diễn cho anh !

- Anh có viết truyện nào mà nhân vật nữ hiền thục nết na được lòng người ta không thế ?

- Cái cô này, cứ yên tâm. Có hai loại phụ nữ đàn ông rất thích, một là cá tính, nhưng đừng như cô khi nãy là được, hai là ôn nhu.
Cứ như Nhược Lam, cô ấy có biết bao nhiêu người theo đuổi, còn cô, từ trước tới giờ đã có mảnh tình nào chưa ?


- Ai bảo,… chẳng qua trước đây em ít tiếp xúc với người khác giới nên không tính.

Cụp máy, Khả Vy đành phải thay đổi chế độ. Bắt đầu học thuộc lịch sử nhà họ Cao thôi. Đây là cơ hội tồn tại duy nhất trong xã hội này của cô. Cô chỉ có hai bàn tay trắng, lại không được đào tạo học nghề, ra ngoài xã hội thì làm được gì cơ chứ, cách tốt nhất là tiếp tục vở kịch.

Cao Lạc Trương là chủ tịch tập đoàn độc quyền xuyên quốc gia Trường Tồn… Cái công ty này hình như cái gì cũng sản xuất, từ giấy vệ sinh tới cả xe hơi, du thuyền.

Mới đọc được vài chữ mà mắt đã díp chặt, điều quan trọng là phải xem Lạc Thiên, nghĩ bụng Khả Vy lật vài trang, bỏ qua những người khác.

Cao Lạc Thiên, giám đốc Tổng công ty Trường Tồn, ấy, sao Lạc Trung được làm phó Tổng, mà anh ta chỉ là giám đốc. Chắc thằng cha này ham vui nên an phận thủ thường.

Vấn đề là cô phải nhớ tên của từng người trong gia đình họ để thuận tiện cho việc giao tiếp. Nếu chụp hình và lưu tên trong điện thoại thì không thuận tiện, mỗi lần muốn hỏi chuyện lại phải tra cứu, lăm lăm cái di động, không được. À, hay là viết ra một tờ giấy nhỏ đặc điểm nhận dạng của họ. Nhà có nhiều Lạc quá nên đành thủ đoạn chút.

Đầu tiên là Lạc Trung, xem nào, anh ta cao nhất hội, không được, nếu anh ta đứng một mình thì sao so sánh. Mà cái mặt anh này mình nhớ ! Khả Vy vẫn viết vào giấy chữ bé xíu. Lạc Trung : Lông mày đậm như sâu róm.

Lạc Thiên thì khỏi quên, mặt khỉ, da trâu, đáng ghét.

À, Lạc Kiệt và Lạc Mỹ là hai chị em sinh đôi, chúng mà không đứng cạnh nhau cũng chẳng đoán được, Lạc Kiệt có cái lúm đồng tiền, còn Lạc Mỹ có một cái mụn ruồi nhỏ trên khóe mi, ôi, nhìn xa không thấy được đâu, à tóc, tóc tém ngắn màu hung. Cả hai đứa này hơn mình một tuổi, là em họ của Lạc Thiên, âu cũng phải gọi mình là chị.

Lạc Nhã, em gái Lạc Thiên, có cái gì nhỉ, khó nghĩ quá, có cái cổ ba ngấn, hic, rồi, sơn móng tay màu đen.

Lạc Tâm : Có một mái tóc xoăn đặc trưng giống bà thím. À, cậu này dễ nhận dạng nhất.

Khả Vy nhìn vào bức ảnh gia đình mới chụp gần đây nhất đã zoom cận cảnh của đám thanh niên trong nhà mà đoán già đoán non.

Lạc Dĩnh : Cậu này mình chưa nói chuyện lần nào, đeo kính này.

Lạc Ngôn : Tóc nâu môi trầm.

Ha ha, mình cũng đáo để ghê. Khả Vy viết xong rồi nhét giấy phòng bên người, ngáp mấy cái rồi một giấc ngủ tới…

*

Cũng là ngồi cạnh nhau trong bữa sáng, Khả Vy tỏ ra ngoan ngoãn thứ thiệt. Còn Lạc Thiên lờ như không thấy, anh vẫn ăn và nói chuyện với những thành viên còn lại. Hôm nay hai bậc tiền bối đã đi công việc sớm, lão quản gia cũng tất bật chuyện tổ chức cưới xin.

- Chị Khả Vy, chị ăn thịt gà nhiều vào, những món khác đã không ăn được thì bảo người làm tránh xào nấu.

- Cảm ơn em ! Lạc Dĩnh ! - Khả Vy tươi cười, dù từ nay phải tạm biệt mấy món ngon do bị dị ứng giả tại tên chồng đáng ghét kia, tuy nhiên mánh khóe cô đang sử dụng thật là hay ho. Để tờ giấy nhỏ trên tay, cô lẩm nhẩm vị trí chỗ ngồi của các « Lạc ».

Chưa ai đề cập tới sự cố bữa tối của Lạc Thiên hôm qua vậy nhưng anh không hề nguôi bớt. Anh quyết định coi cô ta như một của nợ, một con hến bị câm, không tồn tại. Bất kì ai nói chuyện cùng cô mà thêm cả mình vào anh đều lờ đi. Mỗi khi đôi đũa của cô dừng lại bên đĩa thức ăn nào thì anh tránh ngay.

- Mọi người đi làm và đi học vui vẻ nhé ! - Khả Vy tạm biệt tất cả, tự nguyện đem sách ngoại ngữ ra học. Đúng giờ lại vào bếp học nấu ăn.

*

Vì hai ông bà Cao sang bên Sing công tác nên một số việc cần thông qua nhà họ Trịnh, biết em mình ái ngại nên Lạc Trung đi thay.
Trước khi đi anh còn tủm tỉm cười nói móc lại :

- Anh không hiểu hôm qua em làm sao mà lại… thật là ! Chắc không bao giờ bác Trịnh muốn ngồi đối diện với em nữa!

Không nghĩ thì thôi, đã nghĩ tới Lạc Thiên lại càng hậm hực, từ tối qua đi đâu, nhìn thấy bất kì chữ gì anh đều hình dung ra dấu sắc. Dù mất ngủ cả đêm, ôm cái xương cá khó chịu mang tên Khả Vy ấy trong lòng thế mà sáng nay anh vẫn minh mẫn được, lại còn đủ sức để hình dung ra khuôn mặt đáng ghét đó. Cô thư kí bước vào, yêu cầu anh kí tên phê chuẩn hợp đồng. Kí xong, dừng lại ở chữ “n” trong từ « Cao Lạc Thiên », giả sử thêm dấu sắc vào tên họ, tên đệm, và tên chính thì…

- Gừ !

Vị thư kí không hiểu âm thanh phát ra của giám đốc, cô lẳng lặng mang tập tài liệu ra ngoài.

Cáo - Ý cô ta cho rằng mình là con cáo già chắc ?

Lác - Ý cô ta nghĩ mắt mình bị lác ư ?

Thiên sắc… - Nếu trên đời này mình không đủ tiêu chuẩn là một người đàn ông thì không một thằng con trai nào đủ tư cách.

Nghĩ rồi vò đầu nắm tóc, tại sao cô ta lại thâm thúy đến thế chứ. Triệu Khả Vy, cái tên này có gì để moi móc đây ?

Không nghĩ đến nhỏ hai lúa ấy nữa ! Lạc Thiên tự chấn tĩnh, cố gắng tập trung vào công việc nhưng đều không đạt kết quả mong đợi.

Tới bữa trưa, anh em bằng hữu gặp nhau tại một nhà hàng gần công ty. Trần Hùng là cậu em học dưới khóa Lạc Thiên, giữ chức phó phòng công ty con Trường Tồn :

- Anh Thiên, dạo này không thấy anh nhậu nhẹt gì nhỉ ? Chán quá ! Có nhiều mỹ nữ ngày nhớ đêm mong lắm đấy ! Hay anh dự định lấy vợ rồi bỏ quên các em ấy !

- Vở vẩn ! Tuần sau anh bắt đầu ra ở riêng, khi ấy mới có thời gian la cà ! - Lạ thật, nếu là trước đây mỗi khi nhắc đến từ vợ, anh đều nghĩ đến Nhược Lam, còn sao lúc này lại nghĩ tới con nhỏ quê mùa đó. Thật là vô lí, chắc là chỉ bị ám ảnh tạm thời thôi. Tại cô ta lắm chuyện quá đấy mà.

- Hôm qua tôi bắt gặp Lạc Thiên đi với chị dâu nhá ! Hai người đẹp đôi lắm - Tuấn Kiệt chúc bia.

Có một điều lạ nữa, bất kì ai nhắc tới từ Lạc thì anh đều mường tượng tới đĩa lạc. Không đâu, có lẽ vì đang uống bia ăn lạc nên mới nghĩ luyên thuyên. Từ « Lạc » lấy trong từ Lạc Vương, Lạc Điền, Lạc Hầu, Lạc Tướng,… nghĩ một thôi một hồi trong đầu vẫn ám ảnh « lạc rang ». Trời đất.

- Sao mà tự dưng cậu lắc đầu thế ? Nhớ vợ quá à ?

- Im đi !

*

Mặc dù không có sự giám sát của tiền bối nhưng Khả Vy vẫn chăm tưới cho vườn hoa. Cô hết tỉa lá sâu, bón đạm cho hoa bách hợp, tưới nước hoa cẩm chướng, đôi bàn tay đã dần quen việc hơn, không còn vẻ hậu đậu đại khái. Riêng chậu đỗ quyên thì cô lại không thèm ngó ngàng, Đỗ quyên mùa này ra hoa rất đẹp. Những cánh hoa khoe sắc tím bên tán lá xanh mượt, từng chùm mỏng manh khẽ rung rinh trước gió,… Chính vì anh ta thích hoa đỗ quyên, chính bởi cây hoa này Nhược Lam cất công lên vùng núi giá rét mang về cho.
Hoa thì có gì hay ho, có ăn được không, có vắt nước để uống ?

Một chiếc xe Lexus phóng vào gara, đúng con Lếch xù mà Lạc Thiên mới tân trang lại sau khi đã bị bẹp. Thay toàn bộ lại vỏ màu vàng, từ cổng đi vào chiếc xe đã thu hút sự chú ý.

Khả Vy thẩn thơ tưới cỏ, cô dùng vòi phun nước xung quanh khuân viên, miệng lẩm nhẩm một bài hát. Thoạt đầu nhìn con xe tưởng mới cứng đó có người mua cho mình, bởi Triệu Khả Vy thích màu vàng mà, nhưng sau khi thấy Lạc Thiên bước từ gara ra thì quay mặt tiếp tục công việc.

Lạc Thiên đi tới, anh dừng lại nhìn cô một hồi. Hôm qua thấy cô ta có vẻ ức chế mấy việc “đồng áng” lắm mà nhỉ, sao lúc này lại hăng say lao động, khá khen cho tính tự giác của kẻ bần hàn. Cô ta đang nói nhẩm, rủa mình à ?, Lạc Thiên không rõ Khả Vy đang hát cái gì, chỉ thấy miệng mấp máy thì nghĩ ngay là nói độc.

Trong khi anh mặc đồ thời thượng, thì nhìn cô xem. Đi ủng, xắn quần đến bắp chân, bên ngắn bên dài, đầu còn đội một dải khăn màu chàm y như cô gái vắt sữa bò, cái áo thì khỏi nói, vừa dài vừa rộng, tóm lại trong mắt anh thật là cô-lô-nhếch.

- Này cô kia ! - Anh gọi lớn - Cô có biết tưới cây không thế ? Để úng đất sao mà cỏ phát triển được ! Nhớ mà tưới cả dàn hoa trên mái vòm kia nữa !

Dàn hoa thiên lý trên cao, thông thường Khả Vy chỉ tưới gốc, còn hoa và lá thì sẽ có một người khác chuyên tạo dáng và chăm sóc tỉ mẩn. Lạc Thiên biết điều đó nhưng lại thích gợi chuyện.

- Vâng ! - Có một chiếc thang, Khả Vy chẳng ngại ngần mà bắc lên, người ta nói thì phải làm thôi.

- Cô… tay đang dơ tiện thể lấy thức ăn cho cún!

Khả Vy không hề ca cẩm, xách túi thức ăn cho chó đổ vào đĩa và dùng que dài khều vào chuồng. Lạc Thiên không chọc được, bèn lui đến:

- Cô làm thế sao chúng ăn, chó nhà họ Cao khảnh ăn lắm, không thích ăn tạp nham ngoài đường đâu. Cô phải dùng tay đặt tô thức ăn vào trong! Trừ phi kẻ lòng dạ tham lam chúng mới cắn ! Có gì phải sợ chứ !

Khả Vy vẫn giữ nguyên sắc mặt, những lời nói kia ám chỉ rõ mồng một hành vi hôm qua. Liều thì liều, để xem có thật là mấy con cún này phân biệt được kẻ nào tham lam không, không chút do dự, cô lấy một tô thức ăn khác cầm tay đẩy vào.

- Ẳng ! - Một con chó lông vàng gầm lên, nó nhe đôi răng sắc nhọn vừa đúng lúc đĩa thức ăn đi vào trong.

- Ái cha cha ! Cô này có vẻ xấu tính rồi đây !

Khả Vy sợ hết hồn, tưởng con vật sắp trào lên cắn mình, vội vàng rụt tay lại. Thì ra nó quay vào mặt Lạc Thiên mà sủa ầm ĩ. Cũng đã
cho chó ăn theo lời sai bảo rồi, Khả Vy đứng dậy kiếm việc khác để làm.

Rõ ràng cô ta thấy chân mình giẫm lên cái đuôi lòi ra của con chó, nếu có là một kẻ hiền lành tới mức nào cũng không thể làm ngơ được, huống chi là con cáo trẻ này. Lạc Thiên tiếp tục đả kích:

- Ơ, hóa ra cô là Khả Vy à, tôi cứ tưởng con bé nào từ quê mới lên làm vườn ! Tại cô buộc cái khăn trên đầu phản cảm quá !

- Vâng ạ ! - Khả Vy không dừng chân bước. Đứng quay lưng với anh, cô nhăn mặt rủa thầm.

- Này ! Làm tôi đĩa lạc rang ! - Đây là quả quyết định, Lạc Thiên ngỡ tưởng cô sẽ hớn hở chạy ngay vào bếp và đá xoáy anh liên mồm. Nhưng không, cô ta ngoan ngoãn thật.

- Anh đợi một lát !

Việc cư xử hôm qua của anh đứng trên lập trường của người lớn thì không hay lắm. Đúng là cô ta cưỡi lên đầu lên cổ anh rồi, không những làm anh mất mặt trước kẻ sang, lại còn vênh mặt ra oai hạ thấp danh dự anh nơi đường phố. Tuy nhiên việc kêu người lớn dàn xếp đúng là chỉ trẻ con mới làm thế. Anh yêu cầu cô phải xin lỗi trước mặt Cao phu nhân có phần quá quắt, chắc cô đã bị quản gia rèn cho một tràng ca, có chút áy náy nên thành ra phải làm hòa. Theo anh nếu không giở mánh thì còn lâu đứa con gái này mới chịu xin lỗi, nhưng tưởng tượng lại vẻ mặt sám hối lúc cô ta cúi đầu tối muộn hôm qua thì cũng phần nào nguôi ngoai.

- Leng keng ! Leng keng ! - Những hạt lạc nhảy múa trong chảo, Khả Vy đảo đều tay để tránh bị cháy đen. Tự kiểm điểm bản thân, cô thừa nhận mình đã nuốt gan hùm. Đường đường là Cao Lạc Thiên ngạo nghễ oai phong, cô lại để anh có một hành động thô lỗ trong bàn ăn, may mà chuyện này không truy vấn, đem ra trình bày cho họ Cao thì cô đáng bị tống cổ khỏi đây. Vì thế cần phải nhẫn,
xuôi theo những yêu cầu của anh ta.

- Mời anh ! - Cô đem đến trước mặt, mắt chăm chú nhìn vào đĩa lạc, không rời.

Cô ta có vẻ khách sáo, cũng biết điều mà thay bộ quần áo khác. Thôi vậy, thà cứ hòa bình như thế này hóa ra lại hay, việc ai người ấy làm. Lạc Thiên mở nắp bia và uống. Không gian yên tĩnh trả về nơi đây.

Ăn mãi cũng chán, không có việc gì làm, lại vừa ở chỗ bạn bè về, Lạc Thiên lôi máy tính đá Pes. Vừa giải lao hiệp một của trò chơi đã thấy Khả Vy mặc một bộ đồ khác đi từ trên phòng xuống. Vì cửa chính thông qua gian bếp anh đang ngồi, lại đúng con người khiến anh ngứa mắt nên không thể không để tâm. Cô mặc một chiếc váy màu vàng chanh nhẹ nhàng, không diêm dúa, cầu kì, tay xách một đôi giày thể thao màu đỏ, hướng về phía cửa.

Từ trước tới giờ anh chưa từng thấy cô gái nào mặc váy dạ tiệc mà đi giày thể thao buộc dây cả, kiểu thời trang gì vậy. Nhìn thấy thế anh đứng dậy ra cửa, cô đang loay hoay thắt nơ giầy. Màu vàng và màu đỏ, thặt ngoa ngoắt, anh thầm nghĩ, không hiểu cô ta đi đâu. Đừng nói là đi thể dục chứ, làm gì có ai kì cục hơn. Đi được một đoạn lại thấy Khả Vy dang tay bước lên bước xuống.

Xem ra cái này hay hơn mấy sản phẩm ảo trong máy tính, Lạc Thiên xỏ dép rồi đi 
theo.
2.2: Dâu thảo vợ hiền - Không phải tôi!

- E hèm !

Sau một động tác xoay vòng rất chi là phiêu, dường như Khả Vy vẫn chưa nhận ra sự có mặt của một kẻ nào đó, Lạc Thiên húng giọng để cô phải giật mình.

Nhìn thấy anh cô ngượng ngùng chạy nhanh, đi đến lớp tập khiêu vũ ở phía nam ngôi nhà.

Giời ơi, không biết vừa rồi anh ta có thấy mình đang múa máy không đây, xấu hổ quá đi. Tại mấy điệu cha cha cha khó nhớ quá ! Vào phòng tập, duy chỉ có một thầy dạy học nên Khả Vy càng bị áp lực hơn. Chàng thanh niên dạy cô là một giảng viên trường ca múa nhạc, anh ta cũng mệt mỏi với sự lóng ngóng không ăn nhập của cô học trò lắm rồi.

Lí do đơn giản Khả Vy phải đi giày thể thao trong khi học tập là thầy giáo đã năm lần bảy lượt bị gót hài của cô giẵm vào chân, nên sự kệch cỡm trong trang phục hoàn toàn có thể chấp nhận với phạm vi hai thầy trò.

- Điệu nhảy này nhanh chân, nhịp điệu dứt khoát, nếu em không cẩn thận thì chắc thầy không về nổi nhà đâu ! - Thầy Hàm lên tiếng cảnh báo.

- Dạ !

Lạc Thiên đứng bên ngoài ngó vào, chừng năm phút thôi đã cảm nhận thấy sự cực khổ của giáo viên, lòng thầm nghĩ : con bé kia mà biết khiêu vũ thì chắc chim cánh cụt đã biết bay !

- Thầy ơi, em thấy thầy dạy học vất vả lắm, hay thế này đi :… - Khả Vy nảy ra một sáng kiến, chỉ cần hai thầy trò hợp tác, cô cũng không phải lạch bạch mấy vòng quanh nhàm chán, thầy giáo càng không bị chấn thương. - Em học nhảy cốt chỉ để qua vòng kiểm tra của quản gia Tôn, chứ có quan trọng gì đâu. Bây giờ thầy dạy em tủ một bài thôi, khi lão quản gia đến thì thầy yêu cầu em nhảy điệu đó, thế có phải bớt vất vả hơn không. Đằng nào sau này một thời gian dài em sẽ không còn phải đi giày cao gót nữa, nên học cũng vô ích ! - Cô năn nỉ, Triệu Đông Kỳ cũng tiết lộ với cô rằng sau khi đám cưới chừng một hai tuần gì đó cô không cần phải trưng diện trên những gót giầy 8, 9 phân nữa.

- Cô học trò này, thầy không làm như thế ! Nhà họ Cao yêu cầu thầy truyền đạt cho em 5 điệu nhảy quan trọng, họ không muốn em làm quê cậu hai Lạc Thiên !

- Không có chuyện ấy đâu, thầy cứ lo xa. Em cam đoan với thầy Lạc Thiên không thích nhảy nhót, anh ta cũng có biết khiêu vũ là gì đâu mà.
Hôm đầu tiên nhảy cùng em, anh ta ra vẻ hỏi xem em có biết không, ban đầu em tưởng anh ta có ý tốt, hóa ra thực sự không có năng khiếu nên giả vờ giả vịt chê em không biết nhảy để cả hai phải giậm chân tại chỗ liên hồi.

Thầy Hàm đã nhìn thấy bóng của Lạc Thiên ở khoảng cách càng ngắn lại, định ra hiệu cho Khả Vy dừng việc nói linh tinh nhưng Lạc Thiên dùng ánh mắt cho phép. Anh đã rõ con cáo hai mặt này rồi.

- Thầy có biết không, từ trước tới giờ em thấy có mỗi thầy là nhảy đẹp thôi, từng động tác phối hợp nhịp nhàng, từ ánh mắt đến dáng đi rất nhuần nhuyễn.

Xem ra cô ta dẻo mỏ lắm đây, Lạc Thiên kiên nhẫn dỏng tai nghe tiếp, thầy Hàm cười tư lự.

- Em thực ra cũng thích luyện tập lắm nhưng khả năng có hạn. Em thấy thầy thế này mà dạy em thì uổng công lắm ! Hơn nữa nói thật với thầy là Lạc Thiên vốn không ưa em nên không đời nào có chuyện vinh hạnh được sải bước với anh ta lần thứ hai đâu. Để tránh mất công sức quý báu của thầy, xin thầy phê chuẩn ý kiến của em !

Quả là khôn khéo, lúc này trông cô ta dễ thương thật, hàng lông mi khẽ cau lên, đôi mắt lấp lánh sao, khóe miệng chúm chím, những ngón tay thon dài đan vào nhau. Thì ra tối hôm qua lúc tạ lỗi với mình, cô ta cũng giở cái trò này. Mình đã đánh giá quá thấp đứa thị dân tên Khả Vy. Lạc
Thiên đứng khoanh tay, dạng hai chân ngay sau cô.

- Vy Vy à! Vy Vy phải học hành cho đàng hoàng tử tế vào ! Sau này còn đi tiếp khách với chồng ! Ai đời thiếu phu nhân nhà họ Cao mà không rõ mấy thứ bước chân đơn giản. Trừ phi muốn người ta nghĩ mình là một con cua đồng bò đường nhựa, đứa chân đất mắt toét !

Giọng nói của Lạc Thiên thay đổi từ đầu đến cuối, lúc thì ra vẻ quan tâm, lúc thì đay nghiến. Khả Vy sững người, không dám quay lại. Cô nhân ra mình kẹp giữa hai người đàn ông.

- Thầy, tôi thấy thầy vất vả quá, hôm nay để Lạc Thiên này thay thầy chỉ bảo cho cô ấy.

- Không không ! Thầy Hàm ạ, em rút lại ý kiến vừa rồi, chúng ta tập luyện tiếp ! - cô bất động, duy chỉ để miệng mấp máy biết mình sai.

- Nói thế chứ để chồng chỉ cho chẳng phải hơn sao vợ ! Có điều gì em cũng tiện hỏi, không phải ngại ngùng như với thầy đây. Được chứ thầy ? - Lạc Thiên nhấn mạnh từ « chỉ », cần phải chỉ cho cô biết nhiều điều.

Bỏ học trò ở lại, thầy Hàm cũng day dứt, nhưng Lạc Thiên đã đẩy ra cửa nên thầy cũng đành ra về.

- Nào, chúng ta cùng học khiêu vũ ! Trước khi học, thầy đề nghị trò Khả Vy đi giầy cao gót ! - Lạc Thiên lôi ở trong tủ đựng đồ một đôi giày của Lạc Nhã ngày trước từng học, ép buộc Khả Vy phải đi vào. Một hình phạt đầu tiên đã được phê chuẩn, anh biết cô không ưa đi giầy cao gót. Đôi giày hơi nhỏ so với cỡ chân, lại còn cao ngất ngưởng khiến Khả Vy rầu rĩ, mãi mới lấy được thăng bằng.

- Nhưng anh không sợ tôi giẫm lên chân à ? Cứ để tôi đi đôi thể thao có hơn không ?

Lúc này mọi sự nịnh nọt đều trở lên vô giá trị với anh. - Ai nói thầy sẽ trực tiếp dạy trò học ! - Lạc Thiên nhếch môi, cười nửa miệng. - Trò vừa nói thầy không biết nhảy mà ! - Nói rồi anh cầm chiếc điều khiển bật ti vi, tra đĩa dangcesport.

Khả Vy chỉ biết nhìn theo, không hy vọng điều tốt đẹp.

- Được rồi, thầy yêu cầu trò nhảy theo cô gái đó ! - Chỉ vào màn hình, Lạc Thiên đã sử dụng chức năng tua chậm đoạn băng, thời gian chạy gấp đôi nên một giây thực tế sẽ bằng hai giây trong hình. Cô vũ nữ đang nhảy cùng một bạn nhảy nam giới, còn Khả Vy phải tự túc một mình.

Cũng không khó để bắt nhịp theo, Khả Vy đã học sơ qua, hiện thời tốt nhất nên phục tùng anh ta. Tiếng giầy cót két nhức nhối, hai chân cô trật vật lên xuống. Bắt đầu từ những động tác đơn giản, tay chân phải phối hợp cân đối mà cô dường như không thể. Biết thế này chăm chỉ học với thầy giáo còn hơn, chẳng đoán được anh ta còn giở trò gì tiếp theo.

- 1, 2, 3… Trò Khả Vy, đề nghị trò bước cao gót lên, ưỡn người hình chữ S,… sao trò tối dạ thế nhỉ ! Mắt mũi để đi đâu thế kia, có phân biệt được đâu là bên phải bên trái không đấy !

Lạc Thiên ngồi vào ghế, đặt một chân lên đầu gối bình phẩm. Nhìn cô độc diễn mà cười không ngừng nghỉ, có một cái thước đo chiều cao, anh lôi ra chỉ chỉ trỏ trỏ, khi thì vỗ nhẹ vào vai, khi thì vung lên chế giễu. Mười phút sau bắt đầu tua nhanh. Tiếng giầy cũng vì thế mà dồn dập.

- Anh chỉnh chế độ như thế thì sao tôi tập theo được ? - Khả Vy ú ớ chân tay, không tài nào theo nổi. Theo dõi cô Lạc Thiên phá lên cười nắc nẻ bảo giống Vịt xám giẫy chết.

- Ai thèm điều chỉnh, cái đĩa nó chạy như vậy thì cứ đó mà theo, liệu hồn không tôi bắt cô đi học thêm cả boxing đấy ! - Anh cũng hiểu tâm lí phụ nữ, các cô nàng phần nhiều không muốn học võ và đấm bốc bởi lo sợ sẽ có bắp tay mất đi vẻ kiêu sa nhu mì.

- Học cái đấy đã tốt ! Đấm một số người cho hăng ! - Khả Vy không thèm tập thêm, suýt thì cô đã ngã mấy lần không nhờ cái gậy anh chìa ra kịp thời làm trụ - Tôi không học nữa ! Việc gì tôi phải học !

- Á à, trò đình công đấy hả ? Repeat lại đoạn xin lỗi hôm qua của trò xem !

- Chắng nhớ ! - đến lượt này cô khoanh tay trước ngực.

- Nghe nhé : “Xin lỗi anh Cao Lạc Thiên ! Triệu Khả Vy tôi đã cư xử thật không phải phép ! Mong anh lượng thứ, từ giờ tôi sẽ ngoan ngoãn nghe lời anh ạ !” - Giọng nói của cô đã được lưu trong di động của anh.

- Coi như anh cao tay ! Học thì học !

- À khoan ! Hôm nay đích thân thầy Lạc Thiên dạy thì phải học cái gì mới mẻ! Xem nào, … - Lạc Thiên kiểm tra chồng đĩa có thứ mình cần không, sau khi tìm thấy đã hài lòng - Thầy sẽ dạy trò vũ điệu samba !

Trên màn hình hiện lên ba cô gái, mặc đồ hoa hòe hoa sói, phần trên chỉ có chiếc áo lót và vòng hoa tượng trưng cho xứ sở nhiệt đới, chiếc vải quấn quanh thân không quá dài. Lạc Thiên không nhìn màn hình mà chăm chú nhìn Khả Vy một cách thích thú, đoán xem cô đang nghĩ gì.

- Ế ! Họ đi chân đất, tôi cũng thế ! - Khả Vy không cho anh phản đối, cô đã quăng đôi giày ra xa, giải phóng là trên hết.

Điệu nhảy này không di chuyển vị trí nhiều, chỉ khua chân múa máy, nhưng chính vì thế cô như diễn hề. Lắc người đu đưa, tay hết xòe ra lại thu vào, chỉ có chân váy làm thành những vòng tròn chuyển động đẹp mắt.

- Cái mông cái mông, lắc mạnh vào !

- Thì đây thây !

- Cô không có eo à ? Tuần sau cô mặc váy cưới đấy, tập nhiều cái này vào sẽ thon thả vô cùng ! - Kiếm người nhảy cho xem thì không khó, nhưng kiếm được một đứa diễn cái cây biết lúc lắc thì chỉ có một Khả Vy, Lạc Thiên khoái chí dùng gậy đặt vào eo cô, vỗ mấy cái, rồi lại vụt nhẹ hều vào hông. Anh không hề có ý đồ xấu xa.

- Kìa, cái mặt biểu cảm chút nào !... Cô không biết tận dụng tài nguyên à, nhìn thấy cô da đen trong hình không, người ta còn biết múa ngực nữa chứ !

- Dẹp ngay đi ! Tôi là con hầu mua vui cho anh đấy hả ? Tại sao tôi phải làm cái trò ngớ ngẩn này chứ ! Thích thì anh đi mà mách mẹ ấy, ứ thèm học nữa ! - Tiện tay cô tắt phụt màn hình ti vi, trân trối nhìn xem anh ta làm gì được mình, không thể chịu áp bức hơn.

Đánh trúng vào điều Lạc Thiên muốn tránh, anh không thích để cô nghĩ mình trẻ con như vậy, việc hôm qua cũng một phần do Cao phu nhân bao bọc quý tử nên mới dò hỏi anh bằng được. Suốt hai tư năm qua bạn bè luôn châm chọc anh được chiều chuộng dưới bàn tay của hai bậc sinh thành, đến giờ muốn thoát lắm rồi, lại càng không muốn người khác cho rằng mình còn bé bỏng.

- Thế… chẳng phải không định đi tuần trăng mặt sao ! Cô không thích đi Brazil thì tôi thích !

- Thật á ? Tôi sẽ được xuất ngoại ? Hura ! Ok, chúng ta tiếp tục học !

- Không, chỉ mình tôi đi thôi ! Cô không thích thì ở nhà ! Tôi với cô có lấy thật đâu mà ! Đi tuần trăng mật chỉ là hình thức du lịch của riêng tôi thôi ! - Nhìn cô ta reo mừng kìa, đúng là ghét, Lạc Thiên tay đút túi lững thững ra ngoài kết thúc buổi học. Rốt cuộc anh vẫn chưa trừng trị được con cáo này.

- Chồng à, cho tôi đi với ! Chồng ơi chồng à, tôi biết anh rất hào phóng mà ! Cho tôi đi đi, tôi sẽ…

Khả Vy bám đuôi, anh đi tới đâu cô lài nhài tới đó, tiếng mè nheo oang oang ngoài sân.

- Cô nói ít thôi ! Từ giờ đến sáng mai mà không nói được câu nào tôi cho đi !

Khả Vy lại nghĩ, Triệu Đông Kỳ thông báo rằng sau hôm làm đám cưới cô sẽ phải thực hiện một việc gì đó rất mờ ám tại nhà mới, ông quản gia cũng không nói có tuần trăng mật nào cả, thế thì anh ta chỉ đang lừa dối cô thôi, coi cô là kẻ thấy người giàu sang bắt quàng làm họ.

- Chẳng cần ! Tôi có mồm thì tôi phải nói !

- Càng tốt, đỡ tốn kém ! Cô đi mà nói với đài ! Tôi không rảnh tiếp chuyện !

Không ai nói thêm câu nào nữa, Khả Vy bước vào trong nhà, dự định lên lầu, qua nhà bếp nhận thấy đĩa lạc vẫn còn tiêu điều vài hạt bên cạnh
chiếc máy tính để màn hình chờ, cùng hai lon bia rỗng. Cô cầm trên tay cái đĩa, ném vèo một phát cả đám còn lại vào thùng rác, sau đó phủi
tay. - Này thì lạc !

Cô ta lại thích kích bác mình rồi, Lạc Thiên thêm một lần nữa lộn ruột, cô chỉ ngoan ngoãn được một chập rồi đâu lại vào đấy.

- Tối nay ăn cơm, cô phải rửa bát ! - Anh ra lệnh, số bát đĩa trong một bữa nhà họ Cao tương đối nhiều, thông thường cần những ba người làm.

- Thì rửa ! - Khả Vy chẳng ngại, ở cô nhi viện đào tạo việc này thường xuyên.

Lạc Thiên không bao giờ làm cô điên được, anh đối đáp bằng ánh mắt đằng đằng sát khí, còn cô cứ vênh mặt cho anh nhìn. Cùng lúc mấy người trong nhà cũng về.

- A, chào Lạc Tâm, Lạc Dĩnh,… và cả Lạc Ngôn nữa ! - Khả Vy sởi lởi.

- Hai anh chị dự định chiêu đãi chúng em món gì vậy, anh Thiên chưa bao giờ thấy xắn tay áo vào bếp đâu nhé, ấy mà hôm nay… !

- Lạc Tâm, anh thấy tóc chú càng ngày càng xoăn rồi đấy ! Đi ép đi ! - Lạc Thiên xéo xị, ai thèm nấu nướng với con bé này.

- Chúng em không quấy rầy hai người nữa ! Chưa gì mà anh Thiên đã cằn nhằn không cho chúng em nói rồi ! - Lạc Dĩnh tiếp lời.

- Hôm nay anh phải vào bếp làm món để chuộc lỗi hôm qua đấy nhé ! Tụi mình lên lầu để hai người tự nhiên.

- Lạc Ngôn đừng đùa thế chứ, tại hôm qua anh Thiên bị cảm nên ho hoắng thôi, cũng tại Vy Vy để anh ấy dùng nhiều đồ lạnh quá mà !

Lạc Thiên không ngờ rằng cô lại huề theo phía mình, biết ăn nói như thế còn tạm chấp nhận được. Chất giọng nhẹ nhàng cất lên một cách khiêm tốn, cô nhận trách nhiệm về mình. Thấy họ đã đi khuất anh đảo mắt nhìn cô thêm lần nữa. Hai tay Khả Vy gấp thứ gì đó lại rồi nhét vào dải thắt lưng.

- Cô có cái gì giấu giấu giếm giếm, mau lôi ra đây ! - Anh vừa nói vừa hành động, trước khi cô kịp đút thứ màu trắng ấy yên vị thì đã bị bàn tay anh rút ra.

- Trả tôi đây ! - Nhanh quá cô không kịp trở tay, định đòi lại nhưng thiết nghĩ không có gì hổ thẹn nên cứ để anh ta soi, - Có gì đâu, tôi không nhớ tên của mọi người thì viết ra thôi !

- Thế à ? - Lạc Thiên định bụng cô sẽ tức tối mà xông pha giành giật lại, chứ như vầy thì chẳng có gì thú vị, lại chưa muốn giả lại mẩu giấy, để coi cô ta viết gì trong đó.

- Đọc thoải mái !

- Mặt khỉ ? Da trâu ? Lưng gù ? Mắt toét ?

Khả Vy nhờ câu nói đó mới nhớ ra, những miêu tả đặc điểm đấy được viết sau tên của kẻ đối diện. Chỉ liếc mắt nhìn Lạc Thiên thôi, cô đã nhận thấy một đám mây đen ùn ùn kéo tới, tia chớp xuất phát từ đôi mắt kia mới khủng khiếp làm sao.

- Tôi… tôi… - Khả Vy đang nghĩ đến cánh cổng, lần này chắc chắn một đi không trở lại rồi. Chỉ tại trong lức hậm hực cô viết linh tinh chê bai anh vào tờ giấy.

- Con nhỏ này, có khi phải cho đi học một lớp bổ túc văn hóa ! Cô học đến lớp mấy ?

Lạc Thiên thuộc tuýp người không thích gây sự với ai và cũng không tức giận vô cớ, khả năng kiềm chế của anh cũng đáng nể nhưng từ sau khi gặp Khả Vy anh trở nên nhỏ mọn và hay cáu gắt, đấy mới chỉ có vài ngày, không hiểu sau này anh sẽ còn biến thành dạng người nào nữa. Nói đi cũng nói lại, Khả Vy vốn từ một cô gái hiền lành, đảm đang, là những thế hệ đầu tiên trong viện mồ côi, cô đảm nhận vai trò một người chị đối với những tâm hồn côi cút, nhưng tính nết cô đột nhiên thay đổi trước mặt anh. Ngay từ đầu mà Lạc Thiên nghiêm túc, không thích cãi cọ thì có khi cô đã e dè, nhưng cái tên này lại thích gây sự thì cô cũng không thể chịu đựng.

Hằm hằm tiến lại gần, Lạc Thiên chưa nghĩ ra cách xử thì một tiếng chuông điện thoại đã cứu cánh.

- Để tôi nghe điện thoại đã nhé !

Thêm một lần nữa anh giật điện thoại của cô, tắt cuộc gọi. Khả Vy lùi gần vào mép tủ bếp, phong ba bão tố ập đến chân rồi. Không buông tha, tiếng điện thoại lại réo, Lạc Thiên nhìn số, định tắt máy, không hiểu anh nghĩ gì.

- Của Nhược Lam, không biết cô ấy gọi cô có việc gì ? Nghe đi !

Anh nói vậy nhưng tay vẫn giữ khư khư chiếc điện thoại, để chế độ loa ngoài.

- Alo Khả Vy phải không, tôi là Nhược Lam đây !

- Bảo cô ấy vì thấy số lạ nên vừa rồi mới tắt ! - Lạc Thiên chặn loa ra lệnh, anh đã thuộc nằm lòng mười một con số ấy, thuộc tất cả
những gì thuộc về cô. Khả Vy nói lại theo.

- À, bởi vì tôi mới lấy số của cô từ Lạc Nhã, tôi có chuyện muốn gặp riêng cô. Có được không ?

- Dạ được ! Bây giờ ư ? - Khả Vy hiểu cái gật đầu của Lạc Thiên, ánh mắt anh tức giận là thế mà nghe thấy giọng của Nhược Lam trở nên hiền dịu.

- Nhưng… làm phiền cô đừng cho Lạc Thiên biết nhé ! Chúng ta sẽ gặp nhau ở địa chỉ này…

Nói thế nhưng người cần giấu đã biết, Khả Vy chẳng biết làm gì hơn - Tôi sẽ đến ngay !

Đầu dây bên kia là từ cảm ơn rất nhỏ rồi cắt liên lạc. Khả Vy nhìn anh, thoáng buồn.

- Cô đi đi ! - Anh cúi mặt rồi lên lầu.

- Tôi… nếu anh muốn khi về tôi sẽ thuật lại…

- Không ! Không cần !

2.3: Dâu thảo vợ hiền - không phải tôi!


Khả Vy mặc một chiếc áo sơ mi màu tím nhạt, cô đã tới địa điểm. Một quán trà nhỏ trên tầng hai, nơi đây có nét hoài cổ của thời gian, rêu phong phủ trên những bức tường, chậu phong lan treo bốn góc đã ra hoa, đượm mùi ẩm ướt của nước mắt.

Nhược Lam tiều tụy đi nhiều, da cô xanh xao, đôi mắt tưởng đã cạn khô bởi rơi quá nhiều lệ hằng đêm nhưng không, hàng nối hàng giọt nước long lanh ấy vẫn đong đầy. Chiếc váy màu hồng phấn Lạc Thiên tặng cô trong ngày lễ tình nhân năm trước, hôm nay cô sẽ mặc một lần cuối.

- Chị ngồi đi ! - Thấy Khả Vy cô vội vàng gạt nước mắt.

- Vâng !

- Cho chúng tôi hai ly café đen không đường !

- Nhìn cô yếu quá ! Cô không sao chứ ? - Khả Vy là người vào chuyện.

- Chị có biết tại sao tôi lại gọi café đen không ? Vì Lạc Thiên đó, anh thích cảm nhận vị đắng của những hạt nông sản ấy ! - Cô vừa nói vừa cười, hồi tưởng về một thoáng. - Thế nên tôi muốn chị làm quen dần với những thói quen của anh!

- Nhược Lam cứ xưng tôi là em cũng được, cho thuận nói chuyện ! - Khả Vy lắng nghe không sót một từ nào, hẳn người con gái kia mang nhiều tâm sự, rất nhiều.

- Không thể, sao lại được chứ ? Ước gì có thể nhỉ ! Bây giờ tôi vẫn chưa quen nhưng tới ngày hai người kết hôn, tôi sẽ xưng em với Khả Vy. - cô đặt câu hỏi và tự trả lời.

Đây chính là lí do khiến Nhược Lam tìm cách rút lui, cách xưng hô khác với trong điện thoại, có phần gần gũi và thân thiết. Khả Vy
chưa thể hiểu ý đồ câu nói, nhưng nó gần giống với câu nói đầu tiên mà Lạc Nhã khiêm nhường với cô.

- Chị Vy, đây là cuốn sổ ghi chép những ưu nhược điểm của anh Thiên, cả sở thích và sở ghét của anh ấy nữa, tôi viết từ lâu lắm rồi, nay trao cho chị ! - Ngậm ngùi đẩy cuốn vở về phía người khác, Nhược Lam muốn níu kéo lại tất cả, chỉ là hồi ức thôi nhưng cô tham lam vẫn muốn cầm nắm.

- … Nhược Lam à, chị… chị thích Lạc Thiên ?

- Anh ấy sắp kết hôn rồi, tôi phải chúc phúc cho hai người, không biết hôm ấy tôi có đủ dũng khí đến không, nhưng tôi thành tâm… - Nắm lấy tay người đối diện, Nhược Lam còn muốn gửi trả lại tình yêu vượt qua ranh giới của mình dành cho anh, cũng là để giải thoát cho chính mình.

- Và Lạc Thiên cũng yêu chị ! - Khả Vy rụt tay lại.

- Vậy thì sao chứ ? Cô dâu vẫn là Khả Vy mà !

- Tôi… - Khả Vy bị cấm không được tiết lộ về cuộc hôn nhân giả này, nhưng trước mặt là Nhược Lam, cô không cầm lòng được.
Đôi mắt cô ấy thánh thiện quá, Khả Vy thấy mình chỉ là một hạt bụi nhỏ - … tôi… hai người tại sao lại không đến với nhau chứ ? - Cô hoàn toàn không muốn mình là kẻ phá đám.

- Chị Vy à, chị phải làm cho anh Thiên hạnh phúc ! - Nhược Lam nói chen ngay - Nếu chị không làm được thì nhất định phải tìm cho anh ấy một người khác yêu anh ấy nhiều hơn… tôi, và anh ấy cũng vậy… ! Nhất định nhé, chị hứa đi…

- … Tôi không thể hứa ! Mặc kệ hai người đấy, tại sao lại kéo tôi vào giữa ! Tôi… có thể hủy đám cưới lại, chắc chắn anh ta cũng không mong muốn lấy một kẻ như tôi,…

- Xin chị đấy ! Làm ơn hãy biến tôi trở thành người xa lạ trong lòng anh Thiên… Tôi hy vọng chị có thể đem lại hạnh phúc cho anh ấy…

Câu nói đó có nghĩa là vị trí của cô ấy trong lòng anh ta là duy nhất… Hiện tại và quá khứ đúng là như thế.

Khả Vy trở về nhà họ Cao, mọi người đã quay quần bên bàn ăn, chỉ còn một chiếc ghế trống.

Bữa cơm này vắng bóng Lạc Thiên.

*

Triệu Đông Kỳ đã ngồi hàng giờ để nghe lời tâm sự của Nhược Lam, cô mượn tạm bờ vai anh để tìm một nơi bình yên trong chốn vốn không bao giờ lặng. Một quán bar, những ánh đèn xanh đỏ điên loạn, nhưng tiếng tạp âm xập xình, hội tụ của tận đáy xã hội với đủ loại người đem theo muôn vàn cung bậc cảm xúc. Cô đã gọi rất nhiều rượu và đều uống hết. Triệu Đông Kỳ để cho cô tự nhiên, để cô được say mèm trong vô thức, thoải mái gào khản cả cổ ba chữ « Cao Lạc Thiên ». Đôi khi cô lại ngỡ tưởng người ngồi bên là anh mà vòng tay ôm lấy, muốn quên một người sao khó thế.

- Đồ ngốc ! Em yêu anh ta sao lại phải thuê anh làm bạn trai ? - Cương quyết Đông Kỳ không uống một giọt rượu nào, một người không tỉnh táo là quá đủ.

- Anh mới là ngốc đấy ! Biết em lợi dụng anh mà vẫn cho phép ! Lại còn đóng thất rật nữa chứ ! - Nhược Lam chỉ mỉm khóe môi mùi rượu đã tỏa ra nồng nàn. Trong men say tình ái người ta lạc lối nhưng đối với men rượu lại khiến người ta tỉnh táo vô cùng, biết phân biệt phải trái, nên tiếp tục hay dừng lại. Trước hôm dự tiệc nhà họ Cao, cô đã mời gặp riêng Lạc Thiên, đòi chia tay và dẫn Đông Kì tới.

- Hắn ta, Lạc Thiên ấy, là một người đàn ông tốt, sao em lại… từ chối ? - Khi được giao nhiệm vụ dựng kịch bản cho Khả Vy và Lạc Thiên, Triệu Đông Kì đã nắm được bản chất con người Lạc Thiên, dù anh ham chơi thật nhưng là người có trách nhiệm và giàu tình cảm, mà có lẽ cũng vì sự cự tuyệt của Nhược Lam mới khiến anh tìm đến thú vui bên ngoài.

- Thế sao anh bảo muốn tán em cơ mà ? Ngay từ đầu anh đã khẳng định sẽ giành trái tim em về bên anh, sợ rồi à ?

Hôm ấy Triệu Đông Kỳ đã hứa như thế, cũng như Khả Vy đã từng mong ước một tương lai may mắn, nhưng đó chỉ là suông thôi,… càng tiếp xúc với Nhược Lam, anh càng tự ti, bởi đôi tình nhân ấy quá hoàn hảo.

- Có nhiều điều khó nói lắm, ví như giữa em và anh ấy, không thể là tình yêu, mà lại thân thiết hơn tình bạn… Hai chúng em có một điều kiện ràng buộc lớn lắm, không thể… em không thể là cô dâu của anh ấy, và ngược lại, anh ấy cũng không thể đến với em…

Sắc từ ánh đèn phả xuống ly thủy tinh màu cầu vòng, rồi phản chiếu lên gương mặt mệt mỏi của cô, xuyên thủng vào một thứ biết đập duy nhất ngự trong lồng ngực, có lẽ chẳng có đôi tình nhân nào bất hạnh hơn cô và Lạc Thiên.

- Chẳng lẽ, hai người là… - Bức tường ngăn cản tình yêu của hai người đó là gì, điều đó suy xét kĩ anh dần đoán nhưng thật khó để tin.

- Em sẽ cho anh một cơ hội !

Nhược Lam không điền thêm vào dấu ba chấm, cô lặng thinh nuốt lấy những khúc xương đau đớn. Tác nghiệp chừng ba năm, ngòi bút của Triệu Đông Kỳ có thể viết ra bao nhiêu hoàn cảnh ngăn cách đôi nam nữ, sự nhạy cảm trong cuộc sống là lí do anh có thể ngầm dự đoán và đến ngày hôm nay hoàn toàn xác thực được quan hệ của Lạc Thiên và cô. Theo pháp lí thì chẳng có một tác giả hay một người nào có quyền hạn phá bỏ xiềng xích giùm hai nhân vật này, bởi họ đã rơi vào trạng thái không lối thoát, vô vọng tuyệt đối. Vậy nên anh đã hiểu sự rời bỏ Lạc Thiên của Nhược Lam là đúng đắn. Nhưng ngoài ra anh còn có môt dự cảm khác về cuộc hôn nhân của Lạc Thiên và Khả Vy sắp tới, nhà họ Cao đang muốn giấu giếm thiên hạ một việc gì đó, mà Khả Vy vô hình chung biến thành con rối. Anh chỉ là một người làm công viết tiểu thuyết, nhận tiền lương nhà họ, có chút thương cảm cho cô nhóc mồ côi không gia đình như mình, đứng ngoài cuộc đời họ. Nhất định nhà họ Cao sẽ không để Khả Vy chịu thiệt thòi. Anh duy chỉ cần đảm nhiệm tốt vai trò của mình.

*

Đã qua một ngày mà Lạc Thiên vẫn chưa về, Khả Vy thấp thỏm đợi chờ. Cô khi thì đứng ở hành lang, khi thì ra ngoài làm vườn, anh ta có thể đi đâu được nhỉ ? Hai người họ quá nặng tình cảm với nhau, vậy cô tồn tại ở đây để làm gì ? Không thể không có lí do nào được, chẳng dưng một phu nhân tập đoàn to lớn lại kén dâu cho con trai là cô gái như mình cả, Khả Vy thiết nghĩ, nếu như không cần tiền bạc, gia cảnh chí ít họ cũng phải chọn một nàng dâu thông minh, giàu học vị để tôn thêm một viên ngọc cho bữa tiệc pha lê. Nhược Lam lại hoàn toàn có những tiêu chuẩn đó, càng nghĩ càng đâm vào ngõ cụt, Khả Vy ngẩn người vô tình để vòi nước tưới xối xả vào chậu đỗ quyên khiến hoa bị chà dập.

- Khả Vy, cô mau mau chuẩn bị trang phục, chúng ta đi thể hiện !

Thể hiện ? Khả Vy không rõ ông quản gia nói gì, chỉ thấy chiếc xe của ông đỗ sẵn ngoài cổng, đây có lẽ là một phần trong kế hoạch đám cưới. Cô vội vàng lên lầu, có vài chuyên viên trang điểm sẵn sàng làm đẹp cho cô. Nào là tẩy tế bào chết, mát xa toàn thân, xông hơi, làm móng, tạo kiểu tóc,… gần hai tiếng sau cô mới bước ra. Thời gian lâu từng ấy mà quản gia Tôn không tỏ vẻ khó chịu chứng tỏ việc lần này là cuộc giao tiếp quan trọng.

Chiếc xe cổ điển dừng lại trước ngôi biệt thự giăng rất nhiều đèn điện nhà họ Hoàng. Một nhân viên bảo vệ trịnh trọng mở cửa mời Khả Vy xuống.

- Đừng lo ! Tôi sẽ giúp cô đối ứng !

Quản gia lấy vững lại tâm lí cho Khả Vy khi thấy cô có phần do dự, hồi hộp và tự ti. Những chiếc xe hiện đại đỗ trước cổng oai phong, các cô nàng yểu điệu thục nữ bước ra với trang phục vô cùng quyến rũ. Khả Vy thấy quản gia Tôn lắc đầu tỏ vẻ không hài lòng với thời trang của giới trẻ hiện thời, họ ăn mặc dễ dãi và khoe mẽ quá. Thật may có ông ở đây không thì cô cũng phải trưng diện những thứ khoét trần cả khoảng lưng hay thiếu vải ở ngực trầm trọng.

- Anh Thiên, chị dâu đến kìa ! - Trần Hùng vỗ vai người ngồi đối diện.

- Ơ kìa còn ngồi đây làm gì ? Mấy tiểu thư có phiền khi nhường chỗ cho…

- Hôm nay không phải bữa tiệc của gia đình cậu sao ? Không lo tiếp khách đi còn rảnh tiếp tôi? - nhìn thẳng vào mắt Tuấn Kiệt,
Lạc Thiên lên giọng, một mặt để các người đẹp thỏa sức ôm hôn mình.

- Anh ! Sao anh lại lấy vợ chứ ? Ai cho anh lấy vợ ! - Một cô gái õng ẹo mơn chớn vành tai của Lạc Thiên mà thủ thỉ. Đúng vậy, thật đáng tiếc cho một trang nam tử hán hào hoa phóng thoáng và các cô nàng ôm mộng yêu đương với anh.

- Lấy vợ để đi chơi không bị kiểm soát ! Mấy em không thích anh đến hộp đêm thường xuyên à !?! - Tu một chai bia lớn, Lạc
Thiên ăn nói một cách bất cần, đây đúng là mục đích thực sự của anh.

Tuấn Kiệt và Trần Hùng chỉ biết nhìn nhau, hai người đoán không sai, chơi với Lạc Thiên từ lâu chẳng lẽ việc cô gái Khả Vy kia dục dịch đi vào tim anh chàng đa tình này họ lại không biết. Thế nên đùng một cái việc kết hôn của hai người đó như một dấu chấm hỏi chấm khổng lồ ẩn giấu trong lốt của dấu chấm than bé tí tẹo, việc này có liên quan đến Nhược Lam hay không, câu trả lời dù ít hay nhiều ắt phải là có. Vừa nhắc tới người, người đã đến, xa xa là bóng của Nhược Lam cùng với một chàng trai. Ngoài Triệu Đông Kỳ ra thì còn ai khác.

Ánh mắt Lạc Thiên không lướt qua Khả Vy bởi lẽ anh không quan tâm đến cô, nhưng đôi mắt ấy đã dừng chân chỗ Nhược Lam, trong vài tích tắc lại trở về cùng những chất men kích thích của mạch lúa mầm, anh siết chặt cô gái bên cạnh hơn, tiếp tục trêu đùa.

- Lần này tôi không biết có phải mình sắp sửa xem kịch nữa không đây ! - Tuấn Kiệt thở dài, dù là bạn nhưng anh không đoán được suy nghĩ của cả Nhược Lam lẫn Lạc Thiên.

Triệu Đông Kỳ dáng người mảnh khảnh, anh tương đối cao và điển trai, đặc biệt là cặp kính mắt đang đeo tạo cho anh một vẻ trí thức uyên thâm. Nhược Lam bám tay anh, ngón tay bỗng siết chặt khi đôi mắt nhìn thấy những hành động ấu trĩ của Lạc Thiên.

Quản gia Tôn gật đầu chào Triệu Đông Kỳ, ông không rõ quan hệ của tên tác giả này với con gái nhà họ Trịnh, miễn là anh ta vẫn hoàn thành tốt kế hoạch của Cao gia là được. Ông chợt nhận thấy một người đàn bà ăn mặt rõ là lẳng lơ, ánh mắt đay nghiến, quay sang bảo Khả Vy chờ ông đi có chút việc.

- Vâng, cháu hiểu những việc cần làm ! - Khả Vy cười nhạt, hôm nay chính là ngày kiểm tra những kết quả mà cô học được.

Cô cứ đứng yên như thế, chờ đợi Lạc Thiên đến gần, cô biết thân phận của mình nên khi nhìn Lạc Thiên với các cô nàng nóng bỏng kia ngoài chữ làm ngơ thì còn cách nào khác. Lại còn sự xuất hiện của Nhược Lam nữa, chắn hẳn anh sẽ lợi dụng cô để chọc tức Nhược Lam cho coi. Khả Vy liên tiếp thở dài, bắt gặp ánh mắt phấn chấn của Triệu Đông Kỳ, đoán rằng anh ta vinh dự được đi cạnh người đẹp nên tủm tỉm cười. Cô đã nghĩ nếu cùng với Triệu Đông Kỳ hợp tác biết đâu cô sẽ có một người chồng giàu có, còn anh cũng sẽ giữ cho mình một tiểu thư đài các, nhưng đứng ở góc nhìn của một người ngoài vào mới biết đó chỉ là giấc mơ của hai kẻ ngu ngốc, há miệng chờ điều kì diệu. Rõ ràng nhìn anh ta không có chút gì hợp với Nhược Lam cả, nếu không hề nói giảm nói tránh thì chính là đôi đũa lệch, kệch cỡm. Khả Vy thử đặt mình vào vai anh ta và Lạc Thiên là Nhược Lam, thì kết quả cũng vẫn vậy. Chắc là vì cô quá bất ngờ trước những phú quý họ Cao ban cho mà lơ đễnh nghĩ viển vông, vô thực. Tỉnh lại đi Khả Vy ơi, mày nghĩ mày là ai mà dám trèo cao, có biết tham thì thâm không. Thế nên cô chỉ cần là một diễn viên đóng tốt vai trò mà thôi.
Đừng can thiệp vào anh chàng Lạc Thiên đó.

- Cô đến đây làm gì ? - Quản gia Tôn ra hiệu cho người đàn bà đó đi tới một chỗ khuất ở tầng dưới và dò xét.

- Tôi không được đến đây à ? Nhà họ Cao có quyền không cho tôi xuất hiện trước mặt họ chứ đâu có đòi hỏi khuất mắt những bữa tiệc vui vẻ thế này ! - cô ả vẫn đu đưa theo tiếng nhạc trẻ sôi động bên trên.

- Yến Yến, cô làm ơn đừng phá hỏng bất kì điều gì ! Chúng tôi sẽ bù đắp ổn thỏa cho cô và đứa bé !

- Xem ông lo lắng chưa kìa, tôi nào có muốn làm loạn, chỉ là muốn xem khuôn mặt cô gái có vinh dự được làm dâu nhà họ Cao thôi. Cô ta may mắn thật, mà nếu không nhờ tôi thì sao được như thế !!!

- Cô… - Lão quản gia xem thường loại người này nhưng vẫn phải xuống nước - Cô gái đó là người hiền lành, cô cứ yên tâm, cũng đừng tỏ ra quen biết hay có ý đồ tiết lộ chuyện đó với cô ta !

- Nhìn cô ta có vẻ ngốc nghếch ! Xem ra các người chọn người giỏi lắm, xuất thân từ cô nhi viện, không ai thân thích, lại có vẻ ít học, đầu óc không giỏi tính toán, ha, sợ con dâu hờ nhà họ Cao cướp tài sản à ?

- Chẳng ai tham lam như cô đâu !

Ông Tôn không hề thích lối nói chuyện quá thẳng thắn của cô ả. Cô ả nói không sai. Theo luật hôn nhân và gia đình, việc phân chia tài sản sau khi li hôn được làm rõ ràng, tài sản riêng của chồng sẽ không bị đem ra phân nhỏ cho vợ, chỉ trừ tài sản chung. Ai cũng đều biết vị thế to lớn của tập đoàn Trường Tồn, nếu kén một cô dâu nhanh nhẹn, khôn khéo, cô ta sẽ biết cách biến những tài sản riêng thành chung mà vung tay càn cướp. Ông nhìn thấy ở Khả Vy bản chất thực thà, ngoại trừ việc láu cá vặt vãnh thì không có gì đáng phải cảnh giác cả.

- Tôi chỉ là một người mẹ biết lo lắng cho tương lai con mình thôi ! - Yến Yến cười ha hả, vỗ nhẹ vào bụng mình.



Vũ Gia Khánh đang hút thuốc vô tình nghe lọt câu chuyện của một ông già và cô gái trẻ, anh chẳng hiểu họ đang nói gì nhưng đứng gần nhà vệ sinh mà luyên thuyên thì thật kì cục, không đợi nữa, anh khẽ phát tiếng động để họ biết mà nhường lối.

Thấy thế ông quản gia vội vàng kéo Yến Yến ra chỗ khác, chừng nào cô ả chưa về thì ông không yên tâm.

*

Lạc Thiên bắt đầu xay xẩm, trong đầu mòng mòng một cơn sóng thần khó chịu đến ngột ngạt. Từ tối qua anh đã tìm đến rượu, giờ lại là bia, rõ ràng đã sử dụng thuốc giải rượu bia rồi mà không ăn thua. Chân tay rã rời, cuống họng khô rát, cả một khoang bụng chỉ ọc ạch toàn nước và những thức ăn vớ vẩn chứa chất bảo quản, xúc giác vô cảm trước làn da mịn màng của các nàng kiều kề bên, hơi thở phả ra nóng hổi đến bức bối, thêm nữa là bộ óc quay cuồng với hình ảnh người mình thương đang vui vẻ trong tay kẻ khác mà chắc chắn rằng kẻ đó chỉ là thế thân. Cô đang nói chuyện vui vẻ với Lạc Trung và một số người khác, thi thoảng lại giả bộ ngước mắt ngắm nhìn cái tên tiểu tử đeo kính đó. Đáng ghét !

Việc gì cô phải tỏ ra như thế. Sau bao nhiêu năm đi qua thời thơ ấu, cô đã ngầm nhận lời làm bạn gái anh, cùng trải qua những vui buồn cuộc sống, cùng hẹn ước một tương lai sau này. Người ngoài đều ngưỡng mộ tình yêu của hai người, thế mà một ngày cô quay gót. Ban đầu thì cô nói phải đi du học, sau sáu tháng quay trở về, tình cảm của anh vẫn vẹn nguyên mà cô dẫn Triệu Đông Kỳ tới nói là bạn trai mới. Thế đấy, cô cho rằng anh là một gã khờ khạo mà không biết con tim của cô có hình hài nào, hay cô chán ngắt với một Lạc Thiên này rồi, không, chắc chắn là có một lí do nào đó, anh không tin cô đã đùa với tình yêu của mình.

Khả Vy dần hiểu ra việc phải học nhảy và các quy tắc ứng xử mà quản gia yêu cầu, cô sẽ cho những ánh mắt không tôn trọng mình kia biết Triệu tiểu thư này không phải là kẻ thấp hèn. Rốt cuộc ông quản gia có nghiêm khắc và vị phu nhân khắt khe đến đâu cũng đều là muốn làm cô không bị coi thường.

Các tiểu cô nương quý tộc hằm hằm ghen tị với cô, như muốn nói rằng cô từ đâu ra mà dám giữ khư khư Lạc Thiên làm chồng. Có người túm năm tụm bảy phán xét về hình thể, tư cách và phẩm giá, đó còn tế nhị, có kẻ còn đi tới mà huých vào bờ vai cô một cách thô bạo : Con nhỏ này mày chỉ đáng xách dép cho bản cô nương đây ! Đúng, họ đều có quyền coi thường. Không chừng nếu được sinh ra trong một gia cảnh giàu sang, Khả Vy cũng cho phép mình kênh kiệu với thiên hạ, thực tế thì cô chỉ là cô, nhờ bóng nắng của cái từ « con dâu nhà họ Cao » mà ngẩng mày mặt. Vậy nhưng cô sẽ diễn thật tốt, diễn đến cùng vai diễn của mình, hoàn thành để đáp lại ơn huệ của người ta.

Nhạc điệu chuyển dần sang bản ballad trầm lắng, một bữa tiệc thường luôn có phần khiêu vũ nhẹ nhàng này. Các cặp đôi sẽ kết cặp và tận hưởng giai điệu ngọt ngào của những nốt nhạc trầm bổng. Giống hệt như bữa tiệc nhà họ Cao, có lẽ Lạc Thiên lại phải ngượng ép với mình chăng ?

Không như Khả Vy dự đoán, Lạc Thiên dời khỏi bàn rượu, rảo bước đi về phía Nhược Lam, tay nắm chặt đề phòng ai đó có ý đồ ngăn cản anh gặp cô phải bị ăn đấm. Khả Vy lủi thủi đứng một mình như thế, cô cần phải luyện tập dần những khi một mình, cuộc hôn nhân này vốn phải thế… tự gặm nhấm sự cô đơn.

Một vài cặp đôi đã sải những bước đầu tiên, vẫn còn nhiều người đứng đơn lẻ.

- Vũ Gia Khánh ! Anh cứ nhớ tôi đấy !

- Tâm Như ! Cậu bình tĩnh lại xem nào !

- Bình tĩnh ? Tôi bình tĩnh làm sao được ! Thằng cha đó dám từ chối tình cảm của tôi, đã thế còn vô tình vô nghĩa, được lắm !
Thù này quyết phải trả.

Cô gái có tên là Tâm Như lòng đang nổi một cơn tam bành, cô là con một thương gia khá giả, một nàng tiểu thư đỏng đảnh, bạo dạn trong quan hệ nam nữ. Trong bữa tiệc này cô đã bày tỏ trái tim mình cho thiếu gia nhà họ Vũ, nào ngờ anh ta còn giả bộ nghe headphone không thèm tôn trọng cô, phủ nhận tấm lòng này.

- À, con nhỏ đứng ở kia có phải là vợ chưa cưới của anh giai Lạc Thiên không ? - cô cũng đã từng bị chính cậu thiếu gia này từ chối. Được lắm, giờ cho họ hiểu câu thành ngữ không ăn được thì đạp đổ là thế nào.

- Phải ! Con nhỏ nhìn thật đáng ghét, nghe đâu du học ở phương Tây mà coi nó ăn mặc kín mít kìa, đúng là con nhỏ quê mùa ! Anh Lạc Thiên đúng là chọn ai không chọn lại đi rước cái đứa giả vờ giả vịt ngây thơ trong trắng ! - một cô gái khác tán đồng.

- Phục vụ ! Cho cô gái váy trắng kia ly nước này ! - Tâm Như nở một nụ cười ranh mãnh. - Hình như Vũ Gia Khánh đang đứng ở dưới tầng. - Chếch mắt xuống, cô nàng thấy anh ta đang nhâm nhi điếu xì gà, đứng một mình tư lự.

Cùng lúc đó vẫn đang ở tầng trên Lạc Thiên đã tới chỗ Nhược Lam, anh nhìn cô chằm chằm, ánh mắt minh mẫn mang một tia nắng ấm áp, cũng có phần phiền muội chất chứa, đan xen những nỗi niềm chỉ cô đáp ứng được.

- Đi theo anh !

Anh không muốn cô khiêu vũ với bất kì người đàn ông nào khác. Hôm ấy Lạc Trung đã đặt tay lên vòng eo cô, anh đã khó chịu lắm rồi, còn hôm nay thì tuyệt đối không ai được phép.

Dứt khoát kéo Nhược Lam về bên mình, anh như con sư tử đực đòi lại tài sản của mình, bất chấp tất cả. Triệu Đông Kỳ giữ lấy tay trái cô, anh có chứng kiến riêng của mình.

- Bỏ ra ! - Lạc Thiên gầm lên, hành động đó thu hút sự chú ý của không ít người.

Nhược Lam cảm nhận được đôi tay buốt lạnh của Lạc Thiên, tay anh không ngừng ra mồ hôi, siết chặt đôi tay cô, giống như lời hứa sẽ bảo vệ cô suốt đời. Cô do dự, Triệu Đông Kỳ có mặt ở đây, chí ít Lạc Thiên cũng cần phải tôn trọng anh ta chứ.

- Nhược Lam, em theo Lạc Thiên đi ! - Lạc Trung từ đâu đi tới, anh đứng về phía Lạc Thiên - Cậu buông tay để hai người đó giải quyết việc riêng được chứ ?! - Anh lịch sự nhìn Triệu Đông Kỳ, anh coi cô như cô em gái bé bỏng còn cậu em trai, anh quá hiểu Lạc
Thiên cần và muốn gì.

Hít một hơi dài, cuối cùng cũng phải để người trong cuộc biết sự thật, Nhược Lam theo Lạc Thiên đi.

Khả Vy nhìn theo bóng họ khuất xa, một vài ánh mắt xỉa xói về phía cô đứng, cô giống như gì nhỉ, một con ngốc bị bỡn cợt, hay
một bù nhìn làm ngơ trước hành động của chồng chưa cưới với người phụ nữ khác. Anh thật ích kỉ khi không hề nghĩ đến bộ mặt của cô. Những công sức vất vả cô từng học : trong khi giao tiếp với bạn anh phải bồi thêm từ vựng tiếng anh vào, khi rót trà cho bọn họ cần làm những điều gì,… cô đều học kĩ rồi, thế mà có ai cho cô được thể hiện đâu. Thật là phí phạm hay chính là một sự thiếu tôn trọng.

- Tiểu thư, một quý ông muốn tôi chuyển ly cocktail này tới cô. Ngài ấy bảo cô rằng bầu trời đêm nay rất đẹp, cô hãy ra ban công ngước lên và ước nguyện, có thể sao băng sẽ bay qua !

Khả Vy nhìn vào ly nước màu vàng đậm với lát chanh phảng phất hương thơm, ai có thể lãng mạn như thế được nhỉ ? Liệu có nằm trong kịch bản của Triệu Đông Kỳ không, chẳng lẽ lại thay Lạc Thiên an ủi mình. Đón nhận ly nước, cô khẽ mỉm cười.

- Tôi có thể biết đó là ai không ?

- Quý ngài ấy xưng danh là Vũ Gia Khánh !

Nói rồi anh phục vụ đi mất, để lại cho cô một cái tên lạ hoắc. Nhưng dù sao đứng ở trong khán phòng này lẻ loi quá, tìm một chốn yên tĩnh để bầu bạn với gió và trăng sẽ hay hơn. Nghĩ rồi cô tiến đến ban công, trầm ngâm nhìn ly nước.

Có một điều nhà họ Cao đã sơ suất là chưa để Khả Vy được thực tập với chất rượu. Ly cocktail này được pha hỗn tạp các loại nước. Rượu mạnh X.O kết hợp với nước cốt chanh đậm đặc, thêm vào đó là tương ớt cay hòa kĩ trong dung dịch, có thêm gia vị mặn mà của bột canh mà người tạo ra đã phải cất công đem từ nhà bếp ra theo yêu cầu. Khả Vy chưa thử dùng cocktail bao giờ, nghĩ nó giống như một thứ nước giải khát, mà đã là nước ngọt phải uống liền một hơi mới ngon.



 

Nhấn đây để đọc và cùng chia sẻ! :

1 nhận xét:

Đội Tình nguyện Trung tâm Tài năng nói...

có ai có đoạn kết ko pót cho xem với .đang hay

Đăng nhận xét

Thông tin trong trang: vuhoanghieu.blogspot.com bị chỉ có tính chất tham khảo. Nên tham khảo ý kiến bác sĩ trực tiếp về từng trường hợp cụ thể khi tự chẩn đoán và áp dụng cho bản thân. Chúng tôi không chịu trách nhiệm về bất cứ hậu quả nào xảy ra do tự ý áp dụng theo các thông tin trên: vuhoanghieu.blogspot.com.
 
THƯ VIỆN ĐIỆN TỬ VUHOANGHIEU.TK : HOME | Sức Khỏe Đời Sống | Girls beautiful gallery | Movie | girls xinh | News | Meyeucon
Copyright © 2011. VUHOANGHIEU.TK - All Rights Reserved
Template Modify by vuhoanghieu Inspired Khoe+
Proudly powered by Blogger